Saturday, February 22, 2020


Tam Quốc Chí Tân Thời — Việt Nam Và 70 Năm Triều Đại Cộng Sản

Tam Quốc Chí Tân Thời — Việt Nam Và 70 Năm Triều Đại Cộng Sản - (Phan Văn Song)
Author: Phan Văn Song
Source: Việt Thức           
Posted on: 2018-07-19

Tuần qua, Truyền hình Pháp chiếu lại một phim thời sự về sự chiếm đoạt Phi châu của người Tàu. Dưới tựa đề là «Français contre Chinois, main basse sur l’Afrique», tạm dịch là «Pháp-Tàu cạnh tranh, chiếm đoạt Phi Châu», phim phóng sự – điều tra, kể rằng từ trên 20 năm nay, những công trường lớn từ những cao ốc khách sạn lớn đến đường xá hệ thống xa lộ, nhà thương hay sân vận động hoặc hội trường ở Phi châu đều do các xí nghiệp xây cất Trung Cộng trúng thầu dựng lên cả.


«Mấy anh Tàu đều có mặt ở khắp nơi, họ thắng thầu ở mọi chổ, từ khai thác nguồn lâm sản gỗ quý, đến các cơ sở thương mại, các công trường kỹ nghệ hay các công sự lớn… Họ làm những việc chúng ta bỏ không làm. Nếu chúng ta muốn sự có mặt của chúng ta (người Pháp) tồn tại ở đây, chúng ta phải tham gia mạnh hơn, với bất cứ giá nào, phải biết cạnh tranh một cách năng động, sáng tạo hơn» Jean Liboz, một kỹ nghệ gia Pháp kiều sống trên ba mươi bốn năm ở Cameroun phát biểu.
«Và chúng ta nên hy vọng và nên chúc cho dân Tàu càng ngày càng thành công, sẽ chóng giàu và sống phong lưu hơn, lúc ấy họ sẽ bớt làm ăn kiểu dân bị đi đày như vậy nữa !– qu’ils cessent de travailler comme des forçats – » một Pháp kiều khác tiếp lời.

Nhưng, anh chàng Pháp nầy đã hoàn toàn đoán sai, anh chàng nầy không hiểu người Tàu!
Vì chánh sách thương mãi ngoại giao của Trung Hoa Cộng sản, với thuyết Đại Hán không phải chỉ đơn thuần là một chánh sách xuất cảng kỹ thuật đi tìm khai thác nguyên nhiên liệu hay khoáng sản như các cường quốc kinh tế kỹ nghệ Âu Mỹ mà chúng ta thường thấy, kể cả những thời kỳ đen tối nhứt của những thế kỷ trước dưới hình thức xấu xa nhứt là thuộc địa! Với Trung Cộng và đặc biệt đối với người Tàu, và dân tộc Hán, dù các xí nghiệp kỹ nghệ thương mại hay ngay cả Quốc gia Tàu có thành công thế nào đi nữa, chúng ta cũng không chắc chắn rằng nguời Hoa, người Hán sẽ giảm bớt sự xâm nhập di dân vào đất Phi – vì từ Angola đến Algérie, qua đến Côte d’Ivoire, Congo, Soudan hay Sénégal…từ 20 năm nay, họ đều có mặt và đang phát triển làm ăn!

Vì đây mới thật sự chính là một chánh sách chiến lược của Trung Cộng!

Vì sức mạnh xuất cảng của dân tộc Hoa là người và người!
Và người được dùng làm «phương pháp di dân», là một vũ khí để đi xâm chiếm đất!

…Vì mục đích trên, họ mặc kệ, và bất cần, chẳng quan tâm đến những sự đụng chạm,…về văn hóa, khí hậu, xa nhà xa xứ, ngôn ngữ… và mặc kệ cho sự cạnh tranh chổ ăn, chổ ở,… hay về phương tiện tài vật thợ thuyền, hay sức mạnh tài chánh, hay xung đột, xung khắc xã hội, giữa những con người, tập tục làm việc, khó khăn bất hòa, bất đồng ngôn ngữ, giữa các trưởng (xếp) các công trường, xếp các tổ làm việc, người Tàu (không rành ngôn ngữ Phi châu hay cả tiếng Pháp) và các công nhơn người Phi,… và mặc kệ cho những người Phi – từ công nhơn, thợ thuyền hay kẻ buôn người bán, ở quán chợ, ở công trường hay ở các cửa hiệu buôn – tỏ rõ thái độ kỳ thị như chê trách, cách ly, biệt lập, ..
Các nước Phi Châu ngày nay đã bắt đầu có những hiện tượng nuối tiếc, so sánh, lưu luyến, tiếc thương người Pháp, người chủ nhơn Pháp, đến cả cách làm việc, cách đối xử của người Pháp và cả thời Pháp thuộc – quên cả những Mẹc-xà-lù, bợp tai, đá đít …Ô tempo, ô morès – thật là thời thế đổi thay, cay đắng trò đời !
Và các công trường, các xí nghiệp, các cơ sở thương mại, các hiệu buôn của người Hoa cứ thế mà tiếp tục mọc lên, và mọc lên như nấm, và càng ngày càng phát triển mạnh! Chẳng những vậy thôi mà người Tàu còn mở các bệnh viện Đông Y chẩn mạch và bán thuốc… Tàu, mở các hiệu buôn hay các siêu thị quần áo, giầy dép, vật dụng rẻ tiền cạnh tranh các hiệu buôn và siêu thị của dân bản xứ. Dĩ nhiên đây là môi trường đụng chạm lớn, dân bản xứ rất bất mãn. Thương gia Tàu bán sỉ không ngại ngùng gì khi cạnh tranh cả với khách hàng thương hiệu bán lẻ của mình! Đây là chuyện đại kỵ trong ngành buôn sỉ lẽ! Tại sao vậy?
Vì:

1. Chủ nghĩa: «Vét đến tận cùng, húp đến tận đáy» của người Tàu:
Dân tộc Tàu có một đức tánh lớn, đó là sức sanh tồn kiếm sống khổng lồ, biết chịu khó, siêng làm việc, một sức chịu đựng kham khổ khác thường, cần cù, và… với một tài nghệ siêu đẳng là…biết hốt bạc cắc, và hốt… với bất kể giá nào. Đây là một đặc điểm thói quen để nói đến cái sức cần kiệm của dân Tàu. Người Tàu có thói quen, gần như một tập tục dân tộc, sau khi ăn xong, dùng nước nóng đổ vào chén cơm, lắc đều để tan mở và húp nước mở béo ấy, gọi là tráng miệng, nhưng cũng tráng luôn cái chén cho sạch. Ăn xong, khỏi rửa chén, vét sạch húp sạch. Nhắc các bạn cùng thế hệ tuổi tác, nhớ khi xưa, đi ăn mì khuya, tô mì khuya ăn rất ngon, vì nước dùng là nước rửa chén, tráng chén từ đầu hôm, nước sắc lại tất cả những tinh túy của bao nhiêu tô mì trước. Ấy vì thế mà cha tôi dạy tôi nên «ăn mì khô»!
Trong nghề làm ăn cũng vậy, Tàu đi đến đâu, vét đến đó, không có láng giềng nào chung đụng được!
Đây một đức tánh đầy lợi điểm cho dân Tàu, nhưng cũng là một mối lo cho thế giới khi người Tàu ngày nay là công dân của một cường quốc số một kinh tế thế giới, với một giấc mơ làm bá chủ thiên hạ, 
lấy thuyết dân tộc Đại Hán làm chủ nghĩa bành trướng cho một Nhà Nước
vì chủ thuyết Cộng sản ngày nay đã lỗi thời rồi !
Ngày nay, toàn thể dân bản xứ ở Phi châu, và ngay cả dân Việt Nam của mình cũng vậy, bất mãn với người Hoa, vì họ chơi không đàng hoàng, không đàn anh, không «công tử» tý nào. Đã là nước lớn, mà Trung Hoa Cộng sản, người Hoa Cộng sản – nhiều khi ngay cả người Đài Loan cũng vậy – nói tóm lại là người Hoa dân tộc Hoa – Hán, tuy tự cao tự mãn coi người các xứ khác là «bọn man di mọi rợ», nhưng khi cần cạnh tranh, sanh sống làm ăn, lại rất «bần tiện», bẩn thiểu, «hốt bặc cắc», thiếu tự trọng, xuống thế, đi tranh đi giành miếng ăn nhỏ với người bản xứ.
Khi xưa người Pháp đến Phi Châu hay Đông Dương, họ chỉ mở kỹ nghệ to, mở siêu thị lớn, chứ tiệm tạp hóa nhỏ thì nhường cho người bản xứ khai thác. Nói tóm lại, người Pháp sửa xe hơi, người mình sửa xe đạp, người Pháp đóng tàu, người mình đóng ghe, người Pháp đóng xích lô, đóng xe kéo, người mình đạp xích lô, kéo xe.
Đằng nầy Tàu làm hết, từ to đến nhỏ, từ trên xuống dưới, giàu nghèo hốt trọn, trẻ không tha già không bỏ, người Tàu giàu mở xưởng, nhập cảng hàng, đem bà con đàn em vào, bỏ tiền cho bà con đàn em mở tiệm bán hàng, bà con chuyên chở, đàn em giao hàng, …
Hồi xưa Tây mở công xưởng, trưa lập cantine cho thợ thuyền ăn, người bản xứ làm bếp, thầu nấu ăn; đằng nầy, ngày nay ở Phi, Tàu làm ráo, bà con Tàu mở cantine, bếp Tàu đàn em Tàu nấu,…từ xì dầu, dầu dấm, gia vị… đến mì, gạo đều nhập cảng từ bên Tàu qua, và nhập thật nhiều, trước để ăn, sau dư thừa bán cho người bản xứ da đen. Đồ ăn xong dư thừa không cho không, không vất, dùng nuôi heo, lấy thịt, ngon ăn, còn dư dở bán cho dân đen. Dân Phi ngày nay bá thở, dân Tàu đớp hết ! Cửa hàng to, siêu thị đã đành, ngoài phố to, đường cái, được rồi, nay chui vô luôn vào xóm, vào tuốt trong chợ người đen, mua sạp bán giầy dép quần áo tất cả đều made in china.

Thằng dân Phi Châu da đen, nay đúng là thằng “dân đen” chỉ còn có chết tới bị thương!

Tàu đấu thầu các công trường rẻ hơn Pháp, Âu Mỹ, vì các hảng thầu là của ngành công nghiệp quốc gia Tàu, của Đảng Cộng sản Tàu. Đó là chánh sách, không phải thương mại !
Nhà nước Tàu đem kỹ thuật Tàu qua, thợ chánh, thợ phó, xếp nhỏ, xếp lớn đều là công nhơn viên nhà nước, cán bộ quân đội sanh sống sanh hoạt theo quân đội, ăn ở, ngủ nghê ở barracks công trường, nấu ăn sanh hoạt kiểu quân đội, không vợ không con…
Gói thầu trực tiếp cho xây dựng chỉ rẻ bằng một nửa, nhưng nửa kia thì gián tiếp đổi thành quyền khai thác khoáng sản, và nguyên nhiên liệu, và… sự có mặt của dân Tàu ! Tức là quyền cho dân Tàu di dân sanh sống.
Các nước Phi Châu lời to, vì có hạ từng cơ sở đẹp, rẽ.
Tàu lời to, vì giải quyết vấn đề nhơn mãn ở lục địa (dân di dời qua đấy lần đầu đi không vợ không con, chỉ khi nào ông chủ đàn anh giao cho một cơ sở cai quản, mới đem vợ con, em út qua phụ giúp)! Chỉ có dân Phi bản xứ ngày nay là bù trất, «ăn cám sú» mà sống.
Về mặt tương lai, Tàu dùng vũ khí Văn hóa. Tàu bành trướng qua các «Viện Khổng tử» dạy Hoa ngữ, tuyển lựa đồ đệ, cho học bổng các học sanh giỏi qua Tàu học thêm, ngày mai sẽ là những cán bộ «nằm vùng» đắc lực của Tàu.

2. Xâm lược bằng di dân:
Dân tộc Trung hoa cũng như mọi dân tộc, sanh tồn bằng di dân. Đó là luật thiên nhiên từ ngàn xưa. Dân tộc Việt ta Nam tiến vì sanh tồn. Vì sanh tồn chúng ta xa lánh láng giếng phía Bắc đi về Nam lập nghiệp. Nhưng trong mọi cuộc di dân, trong những vùng mới, phải có một sự thăng bằng nào đó, dân mới và dân cũ phải đề huề chung sống, ôn hòa, ổn định, tương thân tương ái, không thì chẳng mấy chốc sẽ là xâm lăng, xâm lược hay ít ra cũng thuộc địa và sẽ có tranh chấp và sẽ có đổ máu.
Hãy nhớ lúc xưa ở miền Tây Nam Việt chúng ta, người Miên người Việt, người Chăm chung sống cạnh nhau, tương trọng nhau, chùa Chăm hồi giáo, chùa Miên sãi miên, chùa Việt sư Việt, nhà nào cúng Phật ấy.
Người Mỹ có cả một truyền thống di dân…mở mang bờ cỏi, các dân tộc chủng tộc chung sống hòa bình với nhau. Nhưng cũng có vài lịch sử dân tộc dùng «di dân» làm vũ khí xâm lược. Trước Thế chiến 2, Hitler lạm dụng những triết lý người hùng của Friedrich-Nietzsche, lạm dụng chủng tộc Aryen, lạm dụng nhạc của Richard Wagner đầy dân tộc tánh teuton-germanique làm lý thuyết cho một chủ nghĩa dân tộc bành trướng, dùng chủ thuyết không gian sanh tồn (Lenbensraum) Đức để xâm chiếm đất đai Áo, Tiệp, Ba Lan… tạo ra cuộc Thế Chiến 2 đầy máu lữa.
Staline khi dựng được Đế quốc Cộng sản Sô Viết đã không ngần ngại cho dân Nga di dân xâm chiếm những vùng đất mới, Ba lan, Lithuanie, Estonie, Kalininegrad, Ukraine, Belarus… hay vùng Balkans chiến lược. Và Trung Hoa Cộng sản cũng thế, Mao Trạch Đông khi vừa chiếm được Hoa lục, không ngần ngại chiếm Tây Tạng cho dân quân Hán di dân đến chiếm Lhassa, thủ phủ Tây Tạng, chiếm Urumqi thủ phủ Tây Cương.

3. Thuộc địa bằng ngôn ngữ:
Thất bại bằng lý thuyết Cộng sản. Cao độ của không gian Cộng sản là những năm 1960 /1970: Á châu với các quốc gia cựu Đông Dương thuộc Pháp, các quốc gia Đông Nam Á và Á châu đều có những Đảng Cộng sản hoạt động mạnh mẽ: Sri Lanka, Iran, Ấn độ…; Phi châu, Nam Mỹ…
Năm 1989, bức tường Bá linh sụp đỗ, trên thế giới chỉ còn hai anh khủng long Trung Quốc, Bắc Hàn, vài anh cò con chư hầu Cuba, Việt Nam, Lào «đàn anh bảo sao làm vậy», vài đảng Cộng Sản Mác Xít kháng chiến du kích nhưng thật sự bán xì ke hơn làm cách mạng !
Trung Quốc, nhờ Tư bản Âu Mỹ thèm lợi nhuận và thị trường tạo "Toàn cầu hóa" nên mới được lên như ngày nay. Và ngày nay cũng nhờ Tư bản quốc tế Âu Mỹ, họ đã biến thành một cường quốc kinh tế, đang nuôi mộng làm bá chủ thiên hạ!
Giấc mơ Tào Tháo thời Tam quốc muốn giết Thục bình Ngô để làm bá chủ Trung nguyên.
– Mỹ cũng như Thục nghèo, nợ như chúa chổm, nhưng vì cái mã con giòng, cháu giống, đất của Dân chủ, đất của Tư bản, của Nhà băng, của Kinh bang tế thế do đó, vẫn được mang chức «đệ nhứt anh hùng» – như xưa Lưu Bị là con giòng Lưu Bang Hán tộc vậy!
– Liên Âu như nước Ngô của Tôn Quyền tuy yếu thế nhưng nhờ địa dư, dân chúng, vẫn sống dai.
– Trung Cộng như Bắc Ngụy, đất xấu, dân nghèo, kỹ thuật bắt chước đi sau, nhưng được cái người đông, nay phải dùng chính sách di dân để mở mang bờ cỏi.
Thế còn Poutine ?
Gian hùng Poutine đang mở đường cùng Tàu Cộng tạo một giang sơn Đế quốc Cộng sản mới dựa theo mô hình của Đế quốc La mã xưa kia chia Đông Tây giữa Roma và Constantinople.
– Nhờ gia tài của Staline, Poutine đang sử dụng thuyết chủng tộc ngôn ngữ Nga để chiếm đất. Poutine cố gắng lập lại phòng tuyến phía Tây của đế quốc Sô Viết. Đế quốc Sô Viết tuy đã tan rả, chủ thuyết Cộng sản tuy đã thất bại, nhưng Nga hoàng Poutine đang tạo lại Đế quốc Đại Nga với chủ nghĩa dân tộc Slave, nhưng trên mô hình tổ chức Cộng sản…. Một thế giới Cộng sản mới đang được thành hình: vẫn tổ chức theo mô hình Cộng sản cũ, nhưng mặc áo chủ thuyết dân tộc, phía Tây dân tộc Slave, và phía Đông dân tộc Hán.
Bỏ đi lý thuyết Mác Lê, Nga lấy nhạc Piotr Ilitch Tchaïkovski làm văn hoá, sửa lại Nhà Hát Bolchoï, lấy Quốc Ca Sô Viết làm Quốc ca Nga, lấy Lev Tolstoï làm văn hào lớn, lấy chữ viết cyrillique và Chánh thống Giáo làm nền tảng dân tộc cũng như Tàu lấy Khổng tử là gia sư, lấy tượng Mao là nền tảng vậy.
Đế quốc Cộng sản Đại Nga phía Tây, Poutine cho cũng cố lại đất đai biên giới: phía Tây sát với Liên Âu, sẽ dựa vào những quốc gia gốc Slave, ngôn ngữ Nga, Chánh thống Giáo, hay cựu chư hầu Sô Viết Nga, trãi dài từ bờ biển Baltique phía Bắc với Kalininegrade đến tận bờ biển phía Nam trên bờ Hắc Hải với bán đảo Crimée. Sườn cực Nam sẽ được bảo vệ bởi những chư hầu hồi giáo cựu Sô Viết, chư hầu Mông Cổ và Đế quốc Trung hoa Cộng sản và cuối cùng phía Đông giáp biển Nhựt Bổn và Huê kỳ.
– Và Trung Cộng cũng sẽ theo con đường ấy, sẽ thành lập một Đế quốc Cộng sản phía Đông và Đông Nam Á.
Moskva-Mockba là Roma, Beijing sẽ là Constantinople. Đế Quốc Đại Hán cũng như Đế Quốc Đại Nga, cần cũng cố biên giới.
Vì vậy bằng mọi giá giữ Tây Tạng Tân Cưong làm trái độn, cũng cố chư hầu phía Nam là Lào và Việt Nam. Việt Nam cũng nằm trải dài trên hải lộ huyết mạch là Biển Đông. Vì vậy đừng lấy làm ngạc nhiên Việt Nam sẽ là một Crimée Đông nam Á!

Kết Luận:
Sau thời Bắc Việt thuộc, sẽ là Hán thuộc hay Đế quốc Cộng sản Phía Đông:
Sở dỉ đoạn đầu bài viết hôm nay khá dài kể chuyện người Tàu ở đất Phi là để chia sẻ đến quý bạn đọc giả một nguy hiểm.
Không một ai than phiền về sự có mặt các nhà thầu xây cất lớn của Tàu.
Các nhà xây cất Pháp, các nhà kỹ nghệ Pháp – hay Anh hay Tây ba Nha, Bồ đào Nha đều chấp nhận cạnh tranh, thua anh nhà thầu Tàu vì giá anh Tàu quá rẽ, anh Tây phương đành phải thua thôi !
Chuyện ấy là chuyện bình thường.
Khi thị trường xe Peugeot- chiếc “La Pijo” rất thông dụng của Pháp ở Phi Châu bị thay thế bởi Toyota, khi tất cả các taxis de brousse– xe tắc xi đường rừng Peugeot 403, 404 bị Toyota Corolla hạ bệ vào những năm 1980, thì không ai có ý kiến nào.
Thời ấy, Pháp kiều ở Phi châu đông lắm, ngày nay chưa chắc Hoa kiều đã đông bằng Pháp kiều lúc ấy – chúng tôi người viết, là Pháp kiều sống ở Cameroun gần hai năm,(1982-1984) chúng tôi chia sẻ cuộc sống người bản xứ. Bà xã tôi lúc ấy thích đi chợ mua hàng vẫn dùng taxi công cộng, vào chợ phi châu mua hàng thoải mái. Chúng tôi đi siêu thị Tây, nhưng vẫn thích đi chợ các tiệm tạp hóa Phi mua gia vị – những gia vị nầy siêu thị tây không có – hay mua cá, mua thịt gà , vì gà đi bộ, chứ siêu thị tây bán gà kỹ nghệ nhập cảng. Xin phép quý bạn đọc kể chuyện gia đình chúng tôi để thấy cái không khí chung sống hòa bình hòa hợp giữa người Tây và người Phi thuở ấy.
Dỉ nhiên người Pháp giàu có hơn người Phi, nhà nào cũng có người giúp việc, ít lắm là cũng hai, ba người. Có nhiều gia đình Pháp kiều như chúng tôi có cả gia đình vợ bếp – chồng làm vườn và con cái đều ở trong khuôn viên villa chúng tôi ! Nói tóm lại có kỹ nghệ thương mại Pháp, có Pháp kiều, có gia đình Pháp kiều là người bản xứ có công ăn việc làm tạo mãi lực kinh tế tài chánh. Ngày nay người Hoa tại Phi châu tự biên tự diễn, không có gia nhơn, tự nấu ăn, tự giặt dũ… Dĩ nhiên lương bổng cá nhơn của Hoa kiều cũng chẳng bao nhiêu! Không ăn xài, không xa hoa, không đi nhảy đầm, đi club, không ăn BBQ bờ biển… không, cái gì cũng không, thì máy kinh tế cũng ngừng luôn. Một ông anh biết văn hóa Tàu cho mình biết là người Tàu thường có một con chó bằng đá giữ cửa, anh bạn nói con chó đá ấy không có lỗ đít, vì không có lỗ đít nên nó không phóng ra. Tất cả chỉ vào. Đó là cách làm ăn người Tàu.

Hiện tượng “Ếch luộc”:
Tuần qua có bạn nói, dân Việt Nam ta đang bị tình trạng “Ếch bị luộc”. Nước đang nóng dần, con Ếch không biết gì nên từ từ chết. Tuần qua có bạn Việt Nam cho tôi biết là ở Việt Nam thường nói Bắc thuộc, nhưng đừng lầm, Bắc thuộc ở đây là Bắc Việt thuộc đấy ! Người bạn tôi nói hiện nay Bắc Việt thuộc đã xong từ lâu rồi, nay chỉ sẽ đến Hán thuộc thôi! Tôi lập lại với quý độc giả, nhưng có điều chắc, là tôi vừa nhận được một YouTube khen ngợi vẻ đẹp của Long Xuyên Miền Tây Nam kỳ chánh hiệu con nai như lời giới thiệu nhưng trái lại giọng giới thiệu và giọng ngâm thơ lại đúng giọng miền Bắc ngọng của châu thổ Sông Hồng! Lòng tôi buồn năm phút. Dân Nam Việt ta cũng đang bị nạn Ếch luộc của Bắc Việt thuộc rồi!
Nếu Bắc Việt thuộc, rồi Hán thuộc và Cộng sản thuộc, thì ngày mai sẽ Trưng Cầu dân Ý để Đế quốc Đại Hán kiểm soát hành chánh thì cũng chẳng chết thằng ma nào, vì anh em Cộng sản với nhau cả!
Cũng may có bạn gởi an ủi cho thằng tui tài liệu hùng hồn chứng minh rằng Văn hóa Tàu không có! Vì tụi nó là dân cỡi ngựa du mục làm chó gì có văn hóa! Tất cả Văn hoá Tàu là do Văn hóa Việt của ta cả. Bát Quái Càn Khôn Tốn Đoài Ly Khảm đều do Việt Tộc ta đặt ra cả.
Khổng tử người nước Lổ, đất Hoa Nam là người Việt ta đấy! Vui lên đi! May quá nay Hán đến là Ta về cội nguồn !
Vậy cũng an ủi, nếu ngày mai Hán hóa Tàu Phù… thì chỉ Châu về Hợp Phố! Thằng Phan Văn Song tui sẽ là Pán Vĩnh Xoan hay Phúng Mành Xướng nói theo âm Bắc Hoa hay âm Nam Hoa, Bắc Ngụy hay Đông Ngô đó thôi !
Thế sự xoay vần, trước trước sau sau cũng vậy thôi. Dân Nam Việt ta hay Hoa Nam đều Việt tộc cả.
Thương ông tổ nhà họ Phan của thằng tui, chạy giặc nhà Thanh bên Tàu học gạch, bây giờ cũng bị Tàu bắt kịp. Từ nay xin mãn kiếp ở xứ Pha Lang Sa, mậu hui Xài Cống nữa!
Hồi Nhơn Sơn, đêm 30 tháng tư năm 2014
Giao thừa Năm Cộng sản thứ 40
Năm nay, Năm Cộng sản thứ 43, vẫn bổn cũ soạn lại!
TS Phan Văn Song

No comments:

Post a Comment